LIỄU HOA PHI

Tác giả :  Nam Phong Ca

Thể loại : Đam mỹ, xuyên không, cổ trang, cung đình, 1×1, HE

Chuyển ngữ : CCP

Chương bốn mươi

Liễu Hoa Phi 40[1]

“Ngươi đến để giúp ta?” Tô Duy nghe xong, nhàn nhạt cười nói.

Niên Hoa nhẹ gật đầu.

“Vậy ngươi chuẩn bị giúp thế nào?”

“Cái này……” Niên Hoa khó xử, hắn mới chỉ nghe nói Tô Duy bên này lâm vào khổ chiến, tình huống cụ thể một mực không rõ. Mặc dù là quân đội của Nguyên Mục Thiên, thắng hay thua hắn không muốn quan tâm, nhưng trong quân có Tô Duy, có Trần Chính, còn có những binh sĩ coi như tương xử (cùng mọi người giao thiệp qua lại vui hòa)mấy tháng, hắn không thể không giúp bọn họ. Tuy nhiên vẫn là gián tiếp giúp tên khốn Nguyên Mục Thiên, vạn nhất bị cái kẻ tự đại tự kỷ cuồng biết được, nhất định sẽ quy kết rằng đó là do mị lực của bản thân quá lớn nên người khắp thiên hạ đều mơ tưởng y.

Niên Hoa một bên trong lòng phỉ nhổ chính mình quá thánh mẫu, một bên khẩn cấp giục người chạy vội tới. Nhưng mà đến rồi thì phải làm gì nữa, hắn lại chưa từng nghĩ tới, cùng lắm thì đến lúc đó xuất ra tuyệt thế võ công của mình đối kháng với địch nhân. Hôm nay mới đánh một trận nhỏ, hắn liền biết ý nghĩ đó có bao hão huyền, căn bản không thể được.

Tô Duy nhìn dáng vẻ của hắn, lắc đầu cười nói: “Hai quân đối chiến không giống như hai cao thủ so chiêu. Niên Hoa có phần tâm ý này đã khiến ta thật cao hứng. Những sự tình này giao cho ta là được, ta chỉ hy vọng ngươi bình an.”

Niên Hoa còn chưa mở miệng, Trình Tử Hàm hừ lạnh một tiếng nói: “Tô tướng quân cũng quá xem thường hộ vệ của ta đi. Niên Hoa có được toàn bộ công lực của sư phụ ta, khắp thiên hạ sợ rằng ít có đối thủ. Sao còn cần Tô tướng quân phí sức bảo vệ. Vừa rồi cũng chính là Niên Hoa cứu Tô tướng quân đấy thôi.”

“Tử Hàm, không được vô lễ với Tô tướng quân như thế.” Trình Tử Hàm khẩu khí bất thiện, Niên Hoa cũng thực đau đầu đối với cái miệng đầy gai nhọn kia a.

Tử Hàm nhếch miệng nói: “Ngươi có tráng trí muốn bay cao, cũng có một thân bổn sự, đem ngươi tới là muốn làm đại sự. Ta chỉ không chịu được khi có vài người vẫn luôn coi ngươi là chim hoàng yến nhốt trong lồng.”

“Ngươi nói vớ vẩn gì thế ……” Niên Hoa đỡ trán bất đắc dĩ nói.

Tô Duy ngược lại hảo hàm dưỡng (chăm sóc + bao dung) , chỉ nhìn hai người, khẽ cười nói: “Là ta cuồng vọng. Trời đã muộn, có chuyện gì ngày mai nói tiếp. Ta đã sai người chuẩn bị xong lều trướng khác, hai vị cứ nghỉ ngơi trước.”

Niên Hoa thấy hai mắt Trình Tử Hàm tràn ngập tơ máu, chỉ có thể gật đầu đáp ứng. Tô Duy tự mình đưa hai người tới hai tiểu trướng cách đó không xa. Trên đường đi Tử Hàm vẫn mang nét mặt mệt mỏi bám lấy Niên Hoa. Tô Duy nhìn hai người, vươn tay về phía Niên Hoa, lại thoáng ngập ngừng, cuối cùng chỉ nhẹ xoa xoa lên đầu vai Niên Hoa, liền xoay người rời đi.

Tô Duy vừa đi, Trình Tử Hàm liền đứng thẳng thân thể, lười biếng ngáp một cái, phối hợp mà tiến vào tiểu trướng của hắn. Niên Hoa vốn tưởng rằng Tử Hàm muốn nị (Thân gần, thân thiết) cùng một chỗ với mình, không nghĩ tới hắn lại đi được dứt khoát như vậy, quay đầu nhìn màn trướng rung rung hai cái liền bất động, lắc đầu, tính tình như vậy mà sao lúc trước cũng làm được đương gia đứng đầu một thành.

Sáng sớm ngày hôm sau Tô Duy liền mời Niên Hoa tới. Niên Hoa vừa vào cửa, lập tức chứng kiến một địa đồ vô cùng rộng đang treo trên cao, trên cái bàn lớn cũng được bày sa bàn mô phỏng địa hình, cuối cùng là Tô đại tướng quân đang đứng chắp tay ngửa đầu nhìn địa đồ.

Tô Duy vừa thấy Niên Hoa tiến đến, xoay người lại cười hàn huyên hai ba câu, đơn giản là hỏi vài vấn đề như buổi tối có ngủ ngon không, điểm tâm có hợp khẩu vị, tiểu Bạch Bạch có ngoan hay không … , Niên Hoa trả lời đâu ra đấy, cảm thấy Tô Duy ngày hôm nay dường như có chút nào đó khang khác.

“Niên Hoa, đây là địa hình phân bố xung quanh, ngươi tới nhìn xem.” Tô Duy nói.

Niên Hoa thận trọng tiến lên, lông mày nhíu lại tinh tế nhìn cả nửa ngày. Cuối cùng Tô Duy mở miệng nói: “Như thế nào? Ngươi xem được điều gì không?”

“Ngô……” Niên Hoa nhíu mày càng chặt hơn, ân a cả buổi, không có ý tứ nói, “Ta chẳng nhìn ra được cái gì. Thật vô ý, ta mù hướng a, cho nên từ trước đến nay đều không hiểu được bản đồ.”

Liễu Hoa Phi 40[2]

Tô Duy cười cười, bất đắc dĩ nói: “Ngươi a……”

Niên Hoa cười hắc hắc, trong lòng tự nhủ ta ngay cả loại bản đồ đơn giản rõ ràng của hiện đại cũng phải đứng tại chỗ mới hiểu được, còn trông cậy gì vào ta sẽ nhìn được môn môn đạo đạo trên cái bản đồ cổ lỗ sĩ này chứ.

Tô Duy quay đầu lại chỉ vào địa đồ vô cùng lớn không biết là được vẽ trên da loại động vật nào, nói: “Man di nơi Bắc cương, là uy hiếp lớn nhất ở phía đông bắc của đại Tiêu ta. Bởi vì nó vẫn tồn tại, nên hoàng thượng mới không thể buông tay mà tiến đánh Vân quốc ở phía tây. Còn có Vạn Lưu quốc ở phía bắc cách ta một con sông, cũng luôn giương mắt hổ nhìn đại Tiêu. Vạn Lưu quốc thổ hẹp dài, một mực kéo dài về phía tây, cùng đại Tiêu hình thành xu thế gọng kìm với Vân quốc. Hiện tại, hoàng thượng muốn cùng Vạn Lưu ký kết minh ước, để ngừa bọn họ trợ Vân quốc cắn ngược lại đại Tiêu ta, khiến ta không rảnh tay đối phó bắc cương. Nhưng Man di nơi bắc cương dũng mãnh thiện chiến, những năm này hai phe giao chiến chúng ta chưa từng chiếm được nửa phần tiện nghi, ngược lại không ngừng giằng co, nếu cứ tiếp tục như vậy, thật không phải kế lâu dài.”

Niên Hoa gật đầu liên tục làm như nghe hiểu hắn nói gì, chờ giây lát, thấy Tô Duy không lên tiếng nữa, cười cười nhìn hắn, mới nói: “Ách, ngươi nói hết rồi?! Nói không sai, nói không sai.”

Tô Duy đỡ trán than nhẹ một tiếng: “Ta sao có thể vọng tưởng ngươi trong vòng bốn tháng thật có thể thoát thai hoán cốt chứ……”

“Gì?” Niên Hoa nghe không rõ, khuôn mặt khờ dại kề sát lại đầy nghi vấn.

Tô Duy nhìn khuôn mặt trắng trắng mềm mềm gần ngay trước mắt, liền cảm thấy trong cổ xiết chặt, cùng đôi mắt thiên chân vô tà kia đối diện trong chốc lát, ngay trước khi Niên Hoa kịp nhận ra có gì đó không đúng liền vươn tay nhẹ nhàng ôm hắn vào trong ngực, thở dài: “Niên Hoa, đáp ứng ta, đừng bao giờ …  chưa nói một tiếng đã rời khỏi nữa……”

Niên Hoa toàn thân cứng ngắc, tạp tạp tạp mà quay đầu qua, hơi chút đẩy ra Tô Duy, không được tự nhiên nói: “Tô tướng quân, ta nghĩ có một số việc ngươi hiểu lầm……”

Tô Duy trên tay đột nhiên dùng lực, kéo Niên Hoa trở lại, nhìn gần hắn nói: “Niên Hoa, ta không giống hoàng thượng. Ta sẽ không giam cầm ngươi. Trình Tử Hàm nói ngươi có ý trí to lớn muốn bay cao, ta tuyệt đối sẽ không ước thúc ngươi. Ta có thể cho ngươi tất cả tự do mà ngươi muốn. Ta sẽ không đem ngươi trở thành con chim trong lồng, ngươi có thể giống như chim ưng, muốn bay cao, bay xa bao nhiêu liền bay. Ta chỉ hy vọng là nơi trở về trong tâm ngươi, ta liền thấy đủ. Ta chỉ muốn khi ngươi đã mệt mỏi, thì nguyện ý ngoan ngoãn trở lại bên cạnh ta……”

Tô Duy một phen nói được khẩn thiết. Niên Hoa từ trước đến nay vẫn luôn là ai đối với hắn ôn hòa hắn liền không có biện pháp, huống chi Tô Duy phát huy thế công tình thâm ý trọng như thế. Mắt thấy khuôn mặt Tô Duy càng lúc càng tiến gần, Niên Hoa nghĩ lùi về phía sau, lại bị Tô Duy giữ chặt không nhúc nhích được, chỉ có thể cong phần eo uốn éo về phía sau, càng ngày càng vặn vẹo, trong nội tâm không ngừng kêu khổ. Động tác Tô Duy rõ ràng cường thế đến cực điểm, nhưng hết lần này tới lần khác nhãn tình luôn ẩn hiện chút sợ hãi bị cự tuyệt cùng ẩn nhẫn yếu ớt, làm cho bàn tay đang muốn đẩy ra của Niên Hoa do dự một vài giây, cũng chính lúc này ──

“Giữa ban ngày ban mặt, Tô tướng quân có phải nên tự trọng một chút hay không?!” Một đạo thanh âm lạnh lùng không vui truyền đến. Niên Hoa cùng Tô Duy hai người quay đầu nhìn, thấy Trình Tử Hàm chẳng biết từ lúc nào đã vén mành bước vào lều lớn, vẻ mặt giận dữ khi bắt kẻ thông dâm nhìn bọn họ.

“Tế Vương điện hạ, nơi này là nơi trọng yếu trong quân ta. Tuy hiện tại Tế Vương điện hạ là khách, bổn tướng quân cũng phải nhắc nhở điện hạ, người tự tiện xông vào nơi trọng địa, hết thảy đều xử trí theo quân pháp.” Tô Duy nhướng mày, cũng có chút không vui.

Trình Tử Hàm cắn cắn môi, ánh mắt sắp phun ra lửa đến nơi, cả giận nói: “Các ngươi có thể tách nhau ra rồi hãy nói chuyện?!”

Niên Hoa bị lời nói của hắn chọt một nhát, lúc này mới nhớ tới, luống cuống tay chân thoát ra từ trong ngực Tô Duy, đối Trình Tử Hàm nịnh nọt cười nói: “Ta cùng Tô tướng quân đang thảo luận tình hình chiến đấu……”

“Ta tới muộn chút nữa các ngươi liền lên giường thảo luận đi.” Tử Hàm đen mặt nói.

Tô Duy vẻ mặt thản nhiên đi đến bên cạnh Niên Hoa, lạnh lùng hừ một tiếng.

Niên Hoa ra một thân hãn, trong lòng tự nhủ Tô tướng quân ngươi hừ cái gì a, còn chê ta đầu chưa đủ lớn? Cái này rốt cuộc mấy chuyện gì chứ, sao từ trước không phát hiện thì ra mình có tiềm chất vạn người mê nha ?!

Ba người còn chưa nói chuyện, ngoài trướng đột nhiên xông vào vài người. Cầm đầu chính là một tướng quân thô kệch, mặt đầy râu quai nón, tay cầm đại đao, phía sau theo vài tiểu binh vẻ mặt hoảng sợ.

“Tô tướng quân, vài tiểu tử này rõ ràng tự tiện để ngoại nhân tiến vào, ta……” Tướng quân kia trong lúc nói chuyện liếc nhìn thấy Trình Tử Hàm, hai con mắt liền trừng lớn, đại đao vung lên liền vọt qua, hét lớn: “Chính là kẻ này! Tặc nhân hãy nhận của ta một đao!”

Trình Tử Hàm lạnh lùng nhìn gã tới gần, cũng không trốn tránh, không ngoài sở liệu bị Niên Hoa một phen túm trụ, quăng tới bên kia đại trướng.

Tô Duy ngăn người nọ, trấn an nói: “Tôn tướng quân, người này là khách nhân của ta, ngươi hạ hạ hỏa, chờ ta đem sự tình hỏi cho rõ ràng.” Nói rồi nhìn về phía mấy tiểu binh đứng phía sau.

Vài tiểu binh đã sớm sợ tới mức run rẩy, vừa nhìn thấy ánh mắt Tô Duy, liền chật vật quỳ xuống, bối rối giải thích: “Người này…… Người này nói hắn có quân tình khẩn cấp muốn báo, chúng ta thấy hắn là khách của tướng quân, sẽ không dám cứng rắn ngăn cản……”

Trình Tử Hàm chính oa tại trong ngực Niên Hoa đang chơi đùa tuệ tử gắn trên ngọc bội, chứng kiến tất cả mọi người nhìn về phía mình, nhếch miệng không muốn nói. Tôn tướng quân nhìn thần thái bộ dạng này của hắn, lộ ra vẻ mặt hèn mọn.

“Tử Hàm, ngươi nếu như thật sự biết được điều gì, liền nói rõ đi.” Niên Hoa thấp giọng khuyến dụ.

Trình Tử Hàm nhìn nhìn Niên Hoa, lại nhìn nhìn hai tiểu binh run rẩy quỳ trên mặt đất, nhẹ gật đầu. Đột nhiên nhu thuận như thế quả thực khiến Niên Hoa cảm động đến muốn khóc.

Trình Tử Hàm từ trong ngực Niên Hoa đứng thẳng dậy, nghiêm mặt nói: “Ta sáng nay đụng phải vài binh sĩ sinh bệnh, đại phu trong quân đều nói là bệnh vặt, chỉ vì không chú ý điều dưỡng, làm cho bệnh lâu không khỏi. Ta lại cảm thấy, không đơn giản như vậy ……”

About Mộng Liên Đường

This is the dream that you'll never be able to wake up from.... Since you can't wake up from this dream, make another dream in this dream... Follow his shadow in another dream

2 responses »

  1. hongtru nói:

    hay quá! đợi chờ mòn mỏi cũng thấy ra tiếp! TT^TT cứ thế phát huy nha bạn! ^^d

  2. yamiryu735 nói:

    cảm thấy làm quách cái 3P của 3 người này cũng rất có lý nha =)))

Chém Gió ...

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s