Khủng bố cố sự CHN – Quỷ anh – thượng


Tác phẩm : 恐怖故事 CHN
Tác giả : 买醋君- Mãi Thố Quân
Thể loại : linh dị thần quái, huyễn tưởng, HE.
Tình trạng : Hoàn
Chuyển ngữ: QT

Quỷ anh ( thượng ) . . .

Dạo gần đây Lạc Phi luôn mơ thấy một giấc mộng.

Trong mộng hắn bị một nam nhân hung hăng xâm phạm.

Bộ dáng nam nhân kia như thế nào, hắn không rõ, chính là chỉ cảm thấy nam nhân thực gầy, thắt lưng phi thường nhỏ, nhưng khí lực lại vô cùng lớn, làn da tái nhợt như bị bệnh, mang theo tiếng cười như có như không, cùng với hương khí đặc biệt luôn quẩn quanh, dùng hai tay tuyệt đối có lực, giam cầm vòng eo hắn, mạnh mẽ va chạm xỏ xuyên trong thân thể hắn.

Mà chính mình lại toàn thân vô lực, hai chân mở rộng, đùi gắt gao cuốn lấy cái eo nhỏ của nam nhân, giống như nữ nhân mà phát ra từng tiếng hừ nhẹ thỏa mãn, vật thể bén nhọn như liêm đao một lần lại một lần đánh sâu vào, thân thể giống như phiêu đãng nơi biển rộng, được những con xóng liên tục xô lên đẩy xuống, cuối cùng bọn họ đồng thời phát tiết, toàn thân tản mát ra nhiệt khí tinh tao ngọt nị, trao cho nhau nụ hôn nóng bỏng, thẳng cho đến một khắc kia hắn tỉnh mộng.

Trời ạ… Ta rốt cuộc làm sao vậy? Lạc Phi phất tay, đem đồng hồ báo thức đang ầm ĩ náo động hất xuống dưới đất, mệt nhọc mà trở mình, cảm giác phía sau có chút ẩn ẩn đau, hắn không khỏi mắng một tiếng, cái đầu vùi càng sâu vào trong gối, hưởng thụ một khắc cuối cùng của giấc ngủ.

Nhờ vào phúc của giấc mộng xuân kia, hắn đã liên tục ba bốn ngày không được ngon giấc, thật vất vả mới có vài ngày nghỉ cứ như vậy bị phá hỏng, phân tâm học của Sigmund Freud hắn đã lật đến sắp rách rồi, cũng không tìm ra nguyên cớ, chẳng lẽ thực sự là dục cầu bất mãn sao?

“Đinh linh linh…” Điện thoại cố định trong nhà đột nhiên vang lên, Lạc Phi âm thầm mắng một tiếng, ngay cả dép lê cũng không đi vào, vội vàng xuống giường, chạy nhanh đến tiếp điện thoại.

Điện thoại là em trai hắn, Lạc Tường gọi tới, Lạc Phi mắng hai tiếng, vừa định quở trách vài câu, tiểu đệ liền cười hì hì phản bác nói: “Lão ca, anh xem bây giờ là mấy giờ, di động của anh lại không mở, em chỉ có thể gọi điện thoại bàn a!”

Lạc Phi tùy tiện thoáng nhìn lên trên tường, bi ai kêu lên: “Trời ạ, ngủ còn chưa đã nữa, không nghĩ đã sắp ba giờ rồi!” Lạc Tường hắc hắc nở nụ cười vài tiếng, trong giọng nói mang theo trêu chọc: “Đúng vậy a, thật là đáng tiếc, mẹ rất vất vả mới làm xong món mực xào cay mà anh thích ăn nhất, kết quả anh lại chưa dậy! Em liền ăn hết rồi… Đúng rồi, ca, vì sao lúc giữa trưa em gọi điện thoại cho anh không được? Anh không phải là cố ý đi?”

Lạc Phi kinh ngạc nhíu mày, có chút mờ mịt: “Tại sao có thể như vậy? Ta chẳng động gì đến nó, đây là có chuyện gì?”

Lạc Tường hiển nhiên không để chuyện này trong lòng, ngữ khí phi thường nhẹ nhàng: “Vậy tối nay anh về nhà đi, em còn muốn đến bệnh viện bồi bảo bối nhà em nữa, cái kia …. Chúc anh may mắn, bởi vì lúc trưa anh không về nhà ăn cơm, mẹ nhất định sẽ mắng chết anh a.”

Xú tiểu tử… Sung sướng đặt điện thoại xuống, Lạc Phi duỗi lại thắt lưng, tùy ý liếc nhìn điện thoại cố định nhà mình, trong đầu có một ý niệm chợt lóe qua, đây không phải cũng quá trùng hợp đi?

Lạc Phi năm nay mới có hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, liền đến một đài truyền hình làm biên đạo, cũng không biết là dính phải vận hạn đen đủi nào, ngạnh sinh sinh bị đề bạt trở thành người chủ trì trong tiết mục du lịch mạo hiểm, một tháng ít nhất có hai mươi ngày đều ở các điểm du lịch quay tiết mục, lúc này đây, hắn vừa mới từ Vân Nam trở về.

Đúng rồi, ngày mai còn phải đến đài truyền hình thu âm thanh làm hậu kì đâu, nói không chừng đồng sự còn có chuyện gì. Nghĩ đến đây, Lạc Phi chạy nhanh mở lên điện thoại di động, chỉ chốc lát sau, di động lục tục nhận được mười tin nhắn, trong đó vài cái là của em trai hắn, còn có mấy cái là từ biên đạo Tiểu Mẫn trong đài truyền hình gửi đến, nói có việc gấp tìm hắn.

Tiểu Mẫn là một nữ hài tử còn trẻ tuổi, nhưng có lối tư duy hoạt bát, lễ phép khéo léo, bình thường những lời thuyết minh trong các tiết mục đều do nàng biên soạn, gửi tin nói có việc gấp… Có thể là chuyện gì đây? Rất nhanh gọi đện thoại qua bên kia, truyền đến giọng nói Tiểu Mẫn vội vàng xao động: “Lạc ca, sao bây giờ anh mới mở máy, làm sao bây giờ, cuộn băng chúng ta thu có vấn đề!”

Ngất, tân tân khổ khổ ở Vân Nam ngây người suốt gần một tháng, sao phim lại có vấn đề? Lạc Phi nhíu mày, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề a? Có nghiêm trọng không?” Tiểu Mẫn nhanh chóng nói: “Lạc ca, kỳ thật cũng có thể nói là đạt tiêu chuẩn rồi, chỉ là trên màn hình xuất hiện khá nhiều bông tuyết, ta sợ trưởng phòng cằn nhằn thôi, lại đến khấu trừ tiền lương của mọi người!”

Lạc Phi phi thường buồn bực: “Kỳ quái, anh nhớ rõ đã xem qua toàn bộ đoạn phim rồi, không thành vấn đề, như thế nào có thể xuất hiện trục trặc đây?”

“Lạc ca, điện thoại của camera Tiểu Vương em căn bản không gọi được, thật sự là kỳ quái, các anh đi bốn người, điện thoại của mọi người đều không gọi được, hai trợ lý quay phim kia đã rõ ràng mất liên lạc, không phải là các anh mệt quá đấy chứ?”

Điện thoại của mọi người đều không gọi được? Lạc Phi còn chưa cẩn thận nghĩ thông suốt chuyện tình quỷ dị này, Tiểu Mẫn lại nói: “Nếu không liền cứ như vậy đi, em đã viết xong báo cáo, buổi chiều anh đến đây thu âm được không?”

Trong giọng nói mang theo ba phần khẩn cầu ba phần làm nũng bốn phần cường thế, Lạc Phi chỉ có thể đồng ý, Tiểu Mẫn cô nương này bên trong chính là một nữ lưu manh, nếu hắn dám không đáp ứng khẳng định sẽ cho hắn đẹp mặt.

Trong đài truyền hình vĩnh viễn đều không có ngày nghỉ, sau khi Lạc Phi mặc quần áo tử tế lái xe tới đài truyền hình, vừa mới vào văn phòng liền thấy rất nhiều người tiến tiến xuất xuất, thập phần bận rộn, Tiểu Mẫn tránh ở bàn làm việc của mình, cầm bản thảo vừa viết vừa sửa, hắn vội vàng tiến lên chào hỏi, Tiểu Mẫn thực sang sảng đáp lại, lại nghiêng đầu sang chỗ khác hưng trí bừng bừng mà nhìn về phía máy tính của mình, hưng phấn nói: “Oa! Lạc ca, lãnh đạo chỉ cho có 3 vạn đồng, mà bốn người các anh trong mười lăm ngày du lịch có thể quay xong được nhiều cảnh điểm như vậy? Thật sự là quá tuyệt vời?”

Lạc Phi cười cười, tùy tay kéo lấy một cái ghế, cũng ngồi xuống xem lại đoạn phim đã được biên tập chỉnh sửa cắt nối đến hoàn hảo nhất, cả cuộn phim chủ yếu nói về phong cảnh tự nhiên, cảnh sắc thật sự là tươi đẹp đa dạng, xa hoa, hắn không khỏi bắt đầu nhớ lại cảnh sắc mĩ lệ của mười ba đỉnh núi trên dãy Mai Lý, … Bích Tháp Hải… Còn có … đại động trên tuyết sơn.

Đột nhiên trong lúc đó Lạc Phi cảm thấy trái tim khó chịu giống như bị kim đâm, kỳ quái, tại sao hắn lại đột nhiên nhớ tới chỗ đại động kia? Cái động kia… Hắn thử nhớ lại khi mình ở trong động đã nói những gì, làm những gì nhưng một chút cũng không nghĩ ra … Thật sự là kỳ quái.

Tiểu Mẫn không phát hiện ra hắn khác thường, còn đang hưng trí bừng bừng mà nhìn đoạn phim đã được biên tập tốt, lúc này ống kính vừa chuyển, Lạc Phi bên trong màn ảnh mặc một thân quần áo lên lúi màu đỏ đang đứng trên núi tuyết Mai Lý, tay cầm microphone giới thiệu về ngọn núi này.

Đúng đúng rồi, hắn nhận ra nơi này, hắn lên được đến đây đã là độ cao năm nghìn mét so với mực nước biển, lúc ấy sau khi quay xong phần giới thiệu về nơi này hắn còn phải thở dưỡng khí mất ba phút đâu.. Ân… Kỳ quái … Lạc Phi cảm giác được không thích hợp, một phen đoạt lấy con chuột nhấn dừng lại, chỉ vào màn hình nói: “Tiểu Mẫn, nhóc xem này, đằng sau anh hình như có người đứng đúng không?”

Đây là một nam nhân… Bởi vì hình ảnh quá mức mơ hồ nên không thấy rõ diện mạo, một mái tóc dài, mặc bộ quần áo dài không biết là thuộc triều đại hay dân tộc nào, phi thường gầy, chính là người trong màn hình vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào sau lưng hắn.

Tiểu Mẫn nhòm qua …, nhìn vào chỗ Lạc Phi lấy tay chỉa chỉa: “… Không có a… Em nhìn mãi có thấy gì đâu…” Nói xong, nàng quay đầu đối với hắn cười cười nói: “Lạc ca… Anh đừng làm em sợ nha, em nghe nói núi tuyết Mai Lý thường xuyên có người gặp nạn đấy, chắc không phải là anh ……gặp quỷ đi!”

Nha đầu chết tiệt kia! Lạc Phi cắn răng làm bộ quơ quơ nắm tay, trừng mắt nói: “Nhóc dám nguyền rủa anh như vậy hả? Hơn nữa, gặp nạn chính là người Nhật Bản, cho dù bọn họ thực sự thành quỷ ít nhất cũng phải tìm người trong nước mình chứ, bằng không lúc nhảy ra hù dọa người thì có nói cái gì anh đây cũng nghe không hiểu a!”

Không đúng… Không đúng… không đúng… Người này không phải quỷ, Lạc Phi lắc lắc đầu, hắn gặp nam nhân này rồi… Đúng, người nam nhân này hắn nhất định đã từng gặp qua… Nhưng mà đã gặp nhau ở nơi nào? Bản năng Lạc Phi cảm thấy mình thật sự đã gặp qua y ở trong hang động trên tuyết sơn, y là hướng dẫn viên du lịch? Còn là cái gì?

Lạc Phi thu liễm tươi cười, lắc đầu, cố gắng làm cho đầu óc mình suy nghĩ được rõ ràng, bắt đầu nhớ lại người nam nhân này. Cùng ngày, bọn họ phát hiện ra một hang động rất rộng lớn được hình thành tự nhiên, liền đi theo hướng dẫn viên du lịch vào phía trong chính là… Chính là… sau khi tiến sâu vào trong động đã xảy ra chuyện gì? Sao hắn không thể nhớ được một chút gì, Tiểu Mẫn vẫn hưng trí bừng bừng mà nhìn màn hình, cảm thán nói: “Oa, nơi này thật sự là rất đẹp!” Nói xong, nàng càng không ngừng oán thán nói: “Thật là, sao em lại không xin cấp trên cho đi cùng với các anh chứ, thật là, bỏ lỡ cảnh tượng đẹp như vậy.. Đúng rồi, Lạc ca, các anh vẫn chưa vào trong đại động này sao?”

Lạc Phi tâm sinh nghi hoặc: “Ân? Bọn anh có đi vào, còn quay được một đống tư liệu sống nữa, nhóc tìm xem, anh nhớ lúc trước xem qua là cái cuộn băng thứ… 21 thì phải?” Tiểu Mẫn lắc đầu, quay sang bên cạnh hỏi đồng sự Tiểu Lưu đang cắt nối biên tập hậu kỳ: “Uy, Tiểu Lưu, cuộn băng số 21 ở chỗ cậu sao? Cậu có tìm thấy đoạn phim quay lúc bọn họ tiến vào trong động không?”

Tiểu Lưng bên cạnh đang cắm cúi làm việc đẩy đẩy kính mắt trên sống mũi: “Tớ đang biên tập cuộn số 21, lên hình toàn thấy bông tuyết, căn bản là không thể dùng.”

… Sinh cho ta một đứa nhỏ…..Ta sẽ để ngươi sống sót… Hừ hừ…

Đột nhiên, tựa hồ có người ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nỉ non, ẩn trong âm thanh trầm thấp là lời nói nguy hiểm trí mạng khiến Lạc Phi sợ tới mức cả người run rẩy, đột nhiên đứng lên, xoay người bước đi.

“Uy uy uy! Lạc ca, anh làm sao vậy? Chờ em một chút!” Phía sau Tiểu Mẫn càng không ngừng kêu, Lạc Phi lại giống như chạy trốn mà hốt hoảng đi xuống lầu, thẳng đến khi ngồi vào trong xe mới cảm thấy được vì sao bản thân lại phải chạy trốn giống như đụng phải quỷ?

Về chuyện rốt cục đã quay được thứ gì ở trong đại động nọ, hắn một chút cũng không nghĩ ra, chỉ là trong nội tâm cảm thấy sợ hãi, lúc đó, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

A… Thân mến… Ngươi chẳng qua chỉ là không nghỉ ngơi tốt, áp lực quá lớn. Trong lòng có một âm thanh nho nhỏ bảo hắn như vậy, làm cho Lạc Phi lập tức an tâm, hắn mệt mỏi xoa mặt, có thể, thật sự là tại công việc áp lực quá lớn.

Lạc Phi ngớ nga ngớ ngẩn trở về nhà cha mẹ, cha mẹ hắn đang bận rộn vội trước vội sau, trên bàn đã bày đầy những thức ăn mà hắn thích nhất, Lạc Tường đã sớm ngồi xuống nhìn chằm chằm vào bàn ăn, vừa thấy Lạc Phi trở về, lập tức mặt mày hớn hở: “Ca a, thật sự là kỳ quái, mỗi lần gọi điện thoại cho anh đều không được, không nghĩ tới anh sẽ về sớm thế, nên chúng ta mau ăn thôi!” Nói xong, cậu cười hì hì ôm cổ hắn: “Ca… Rất quái lạ nha … Sao em càng gặp lại càng thấy anh đẹp hơn… Nói! Có phải anh đi chơi với mấy kẻ nhố nhăng có phải không hả?”

“Biến đi cu!” Lạc Phi hung hăng cho cậu một quyền, nhưng suy nghĩ vẫn xoay quanh phần trí nhớ bị mất kia, nhìn một bàn đồ ăn mỹ vị trước mắt, lại chẳng dậy nổi hứng thú, chỉ có thể cầm chiếc đũa giương mắt nhìn, trong thực quản trướng trướng như chứa đầy thứ gì đó khiến cho hắn một chút cũng không muốn ăn.

Lạc Tường cười đến thập phần kiêu ngạo: “Ca, không phải anh đang mang thai đấy chứ!”

“Đến địa ngục đi, xú tiểu tử, có phải muốn anh đây đập cho một trận không hả!” Lạc Phi lại quơ quơ  nắm tay, nhưng rất nhanh bị tiếng ho khan của Lạc phụ đánh gãy: “Ăn không nói, ngủ không nói! Hai đứa còn muốn nói cái gì …”

Lạc Tường nhún vai, không nói gì thêm.

Một bữa cơm ăn đến vô vị, Lạc Phi trong lòng phi thường áy náy, tận lực xem nhẹ khuôn mặt nhăn nhó của mẹ mình, làm bộ dường như không có việc gì, sau khi đem toàn bộ tiền lương của mình nộp lên mới thấy khuôn mặt mẹ tươi cười như hoa cúc.

Buổi tối này, hắn quyết định ở lại nhà cha mẹ, ngủ trong phòng em trai, lại nằm mơ thấy giấc mộng kỳ quái kia.

*****

 

About Mộng Liên Đường

This is the dream that you'll never be able to wake up from.... Since you can't wake up from this dream, make another dream in this dream... Follow his shadow in another dream

One response »

  1. […] Khủng Bố Cố Sự CHN […]

Chém Gió ...

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s