LIỄU HOA PHI

Tác giả :  Nam Phong Ca

Thể loại : Đam mỹ, xuyên không, cổ trang, cung đình, 1×1, HE

Chuyển ngữ : CCP

Chương hai tám

Niên Hoa theo Trình Tử Hàm đi vào bên trong một sơn cốc u tĩnh. Cách đó không xa là vách đá cao ngất dốc đứng, thiển khê vờn quanh trước mắt, khắp nơi mọc đầy những loại hoa không biết tên, trong thời tiết hàn lãnh này vẫn nở đến thiên kiều bách mị. Sơn cốc này đúng là thế ngoại đào nguyên, những thứ lúc trước gặp trên đường vào cốc giống như một giấc mộng không chân thực.

Trình Tử Hàm tiếp tục đi về phía trước, vượt qua mảnh rừng nhỏ thưa thớt, trước mắt liền xuất hiện một tòa đình viện khéo léo. Lão nhân tóc trắng nhìn thấy lúc trước hiện tại đang nằm trên ghế dựa trong nội viện, nhắm mắt dưỡng thần.

Trình Tử Hàm đi đến bên cạnh lão nhân nhu thuận ngồi xổm xuống, cung kính hoán một tiếng: “Sư phụ.”

Lão nhân nhẹ gật đầu. Trình Tử Hàm ý bảo Niên Hoa đến gần, Niên Hoa vừa tiến về phía trước hai bước, lão nhân kia đột nhiên lên tiếng: “Hảo thối, hương vị thật kì quái. Tử Hàm, không cần phải mang mấy thứ kỳ quái này đến chỗ ta.”

Niên Hoa dừng lại cước bộ, xấu hổ đứng tại chỗ. Hắn vốn không phải người tự ti. Bất quá tại nơi tựa tiên cảnh này, trước mặt hai người, một người là ẩn sĩ tiên phong đạo cốt, một người là công tử ưu nhã cao quý, hắn chỉ cảm thấy bản thân không sạch sẽ đến không chịu nổi, thậm chí dấy lên mặc cảm tự ti.

Trình Tử Hàm đứng dậy đi đến bên cạnh Niên Hoa, kéo hắn qua, đối lão nhân nói: “Sư phụ, hắn là người con nhìn trúng. Con muốn xin người dạy võ công cho hắn, sau này tính mệnh của đồ nhi, còn cần hắn bảo toàn.”

Lão nhân chậm rãi mở mắt ra, thoạt nhìn tuy tuổi tác cao, nhưng đôi mắt mắt vẫn là thanh minh khiết tịnh, hắc bạch phân minh phát ra quang mang ôn nhuận.

Niên Hoa bị y xem xét, lập tức có chút khẩn trương, đứng thẳng lưng trả lời: “Sư phụ, ta cam đoan sẽ trở thành hảo đồ đệ, làm một đồ đệ hiếu thuận.”

Lão nhân kia cao thấp đánh giá Niên Hoa một phen, khoát khoát tay, cũng không nói lời nào, thản nhiên nhắm mắt lại. Niên Hoa có chút không hiểu ý nhìn về phía Trình Tử Hàm, Trình Tử Hàm kéo qua hắn nói: “Ngươi trước tiên đi tắm rửa thay quần áo đã, cẩn thận cảm lạnh.”

Niên Hoa bị hắn nói như thế, mới cảm thấy y phục ẩm ướt dán vào thân thể rất là khó chịu. Trình Tử Hàm mang Niên Hoa ra khỏi đình, hướng về phía hậu viện không xa, rẽ qua một mảnh loạn thạch, đi đến cạnh suối nước nóng.

“Ngươi xuống dưới tắm rửa, ta đi lấy ít quần áo để mặc.” Trình Tử Hàm đẩy hắn một phen. Niên Hoa lên tiếng, vội vàng ba lượng hạ đem quần áo cởi sạch, nhảy ào vào trong suối nước nóng, nhanh chóng dâng lên cảm giác thư sướng.

Niên Hoa dựa trên một khối đá lớn, thoải mái thở dài một hơi. Không bao lâu, một mùi hương thơm ngát tràn ngập, Niên Hoa bị trận hương khí này huân đến khiến cho đầu óc phát trướng.(căng đầy, dãn ra, phình ra..)

Không biết qua bao lâu, trong làn hơi nước ấm áp, Niên Hoa bắt đầu choáng váng, từng trận hương thơm quanh quẩn nơi chóp mũi càng giống như có hiệu quả thôi miên, thân thể chậm rãi buông lỏng, ý thức bắt đầu dần dần mơ hồ.

Trong tầm mắt mông lung xuất hiện một người, bỗng nhiên rõ ràng bỗng nhiên mơ hồ, từng bước đi về phía hắn. Niên Hoa dụi dụi mắt muốn thấy rõ, thân ảnh kia lại giống như luôn ẩn nấp phía sau màn hơi nước, ẩn ẩn ước ước. (mơ hồ)

“Ai?” Niên Hoa mở miệng hỏi.

Rầm ── thanh âm tiếng nước vang lên rõ ràng, người nọ lao tới trước mặt. Niên Hoa cuối cùng cũng thấy rõ mặt người kia, hắn mở to hai mắt, như không dám tin.

“Nguyên Mục Thiên?!” Niên Hoa lẩm bẩm nói. Nhìn Nguyên Mục Thiên nhẹ cười cúi đầu xuống áp sát, cánh tay cường kiện kéo hắn ôm vào trong ngực.

“Không…… Không được.” Niên Hoa giãy dụa. Tay đẩy ra thân thể cường kiện của Nguyên Mục Thiên, nhưng căn bản không vận dụng được một tia khí lực nào.

Ngón tay thô ráp của Nguyên Mục Thiên xoa lên điểm mẫn cảm non mềm trước ngực hắn, nhẹ nhàng vân vê. Niên Hoa thô thanh thở gấp, cánh tay vịn lên hai tay Nguyên Mục Thiên, bắt lấy cổ tay của y, nhưng không cách nào ngăn cản lại động tác tục tĩu kia.

Cảm thấy có một bàn tay chụp lên dục vọng của mình, Niên Hoa liền giãy dụa thân thể muốn né tránh, nhưng lại bị động tác mềm nhẹ của bàn tay kia dần dần lấy đi khí lực toàn thân, chỉ có thể vũ động theo từng động tác dẫn dắt của nó.

Bàn tay Nguyên Mục Thiên rời đi dục vọng đã run run đứng thẳng, nâng lên cằm Niên Hoa, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn. Niên Hoa vi vi nhắm lại hai mắt, không tự giác đưa lưỡi ra cùng y dây dưa.

Nụ hôn ôn nhu như vậy, khiến hắn hồi tưởng lại khoảng thời gian được Nguyên Mục Thiên nâng trong lòng bàn tay sủng nịch, rồi đến cuối cùng vẫn bị tuyệt tình vứt bỏ. Trong nội tâm Niên Hoa bỗng dưng trào lên một tầng ủy khuất, đôi mắt khép hờ chảy xuống hai hàng thanh lệ.

Nguyên Mục Thiên đưa lưỡi liếm qua khuôn mặt hắn, khẽ cười: “Trẫm nói muốn biết Niên Hoa biến thành như thế nào. Nguyên lai vẫn là Niên Hoa của trẫm……”

Niên Hoa cắn môi, khuôn mặt không tự giác ngẩng lên cảm thụ nụ hôn mềm mại của Nguyên Mục Thiên. Hắn cảm thấy một hồi mê loạn, thần trí giống như bị một tầng sa mỏng che phủ. Muốn bắt lấy chút ít gì đó, nhưng lại cái gì cũng không nghĩ ra. Hắn không biết mình sao lại ở đây, Nguyên Mục Thiên tại sao lại ở đây. Hiện tại hắn chỉ có một loại bản năng muốn thân cận Nguyên Mục Thiên.

Có lẽ bởi vì Nguyên Mục Thiên là người đầu tiên hắn thật tình luyến mộ khi đi tới thế giới này, người đầu tiên cho trái tim mê mang của hắn tìm được chỗ thuộc về chính mình. Loại cảm tình không chỉ là yêu … mà còn là luyến mộ giống như chim nhỏ mới ra khỏi vỏ liền chấp nhất loài động vật nhìn mình thấy đầu tiên. Là Nguyên Mục Thiên đã cứu thoát hắn khỏi cái nơi không sạch sẽ, ngày ngày phải sống trong chờ đợi lo âu…… Đế vương ngôi cửu ngũ chí tôn đã từng hứa hẹn sẽ yêu thương hắn cả đời cả kiếp…… Suy nghĩ Niên Hoa hỗn loạn cả lên, những ký ức trong hai năm mất trí nhớ đã sớm phai nhạt, rồi đột nhiên hiện lên thật rõ ràng.

“Ngô……” Một ngón tay tiến vào hậu huyệt, Niên Hoa hừ nhẹ một tiếng, “Đau……”

Nguyên Mục Thiên duy trì liên tục hôn lên môi hắn, trên tay cũng không ngừng khai thác. Niên Hoa cảm thấy trên đùi bị một cây cự đại nóng hổi gì đó đâm đâm, có chút khó nhịn xê dịch thân thể.

Nguyên Mục Thiên liền nắm tay Niên Hoa, kéo lấy đặt lên dục vọng của mình, ghé vào lỗ tai hắn cười khẽ nói ra những lời dâm mỹ: “Có lớn hay không? Có thích không? Ngươi hảo hảo mà phục thị nó, chờ một chút nữa trẫm sẽ dùng nó hảo hảo yêu thương ngươi……”

Ý nghĩ Niên Hoa càng ngày càng mơ hồ, chỉ thuận theo thói quen, cầm lấy cự vật lửa nóng kia chậm rãi bắt đầu ma sát, thậm chí còn cảm nhận được cự vật trên tay mình đang thình thịch rạo rực.

“Thật lớn……” Niên Hoa khẽ lẩm bẩm, “Cứng quá…… Thích…… Rất thích nó……”

Nguyên Mục Thiên dùng thanh âm trầm thấp cười nói: “Tiểu yêu tinh nhà ngươi, trẫm liền thích ngươi phóng đãng như thế.” Vừa nói, ngón tay đang cắm trong hậu huyệt Niên Hoa liền dùng lực, Niên Hoa than nhẹ một tiếng, âm cuối cùng mang theo run rẩy.

Hai tay Nguyên Mục Thiên nâng lên bờ mông của Niên Hoa, đem dục vọng nhắm thẳng huyệt khẩu không ngừng co rút lại, thoáng cái mãnh liệt vọt vào.

“A!” Niên Hoa ngắn ngủi kêu lên một tiếng, lập tức bị luật động nhanh chóng đánh sâu vào khiến cho khóc không thành tiếp, cái đầu cao cao ngẩng lên, lộ ra phần cổ mảnh khảnh yếu ớt.

Niên Hoa nghiêng tay ôm lấy cổ Nguyên Mục Thiên, theo động tác của y mà nhẹ nhàng ngâm nga, nóng vội đòi hỏi từng nụ hôn của Nguyên Mục Thiên.

Nguyên Mục Thiên lại chỉ đuổi theo thú tính, trên người Niên Hoa cắn hôn, lưu lại những vết đỏ loang lổ. Luật động đơn điệu không biết giằng co qua bao lâu, Niên Hoa chỉ cảm thấy một dòng chất lỏng nóng rực bắn vào trong cơ thể, nhiệt độ nóng đến bỏng rát khiến hắn gập cả người, lại bị Nguyên Mục Thiên hung hăng đè lại, không bao lâu liền bắt đầu xông tới……

Đợi cho Nguyên Mục Thiên tận hứng, vuốt ve Niên Hoa, hai tay chơi đùa đầu vú sưng đỏ trước ngực hắn, thở dài thỏa mãn: “Trẫm vẫn là yêu thích thân thể này của ngươi, thật tiêu hồn. Trẫm sẽ mang ngươi hồi cung.” Lời của y không phải hỏi thăm, mà chỉ là trần thuật ý nguyện của bản thân, “Đợi trẫm xử lý xong việc vặt vãnh ở đây, liền mang ngươi trở về, ngày ngày yêu sủng ngươi, thế nào.” Nguyên Mục Thiên cười khẽ, lại đem ngón tay đâm vào trong hậu huyệt Niên Hoa đùa giỡn xoa nắn.

“Hôm nay sợ ngươi ồn ào, cho nên hạ chút dược, không thể nào tận hứng. Ngày khác……” Nguyên Mục Thiên vẫn còn đang nói điều gì đó, Niên Hoa rốt cục không cách nào duy trì thanh tỉnh, ngã vào trong ngực Nguyên Mục Thiên, trầm trầm ngủ.

===

About Mộng Liên Đường

This is the dream that you'll never be able to wake up from.... Since you can't wake up from this dream, make another dream in this dream... Follow his shadow in another dream

One response »

  1. yamiryu735 nói:

    á, cái gì đây???? khó hiểu quá nga

Chém Gió ...

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s