XUYÊN QUA CHI THÚ NHÂN QUC GIA

Tác gi : Giang H Thái Yêu Sinh

Th loi: xuyên vit, thú nhân, sinh t, chng đin văn, cường cường, 1×1, HE

Chuyn ng: CCP đi gia

Chương ba mươi tư : ngốc tú tài học nói

Ngốc tú tài rốt cục muốn chính thức bắt đầu học tập “Phương ngôn” nơi này .

Bạch Hạo mỗi ngày đều bận rộn, vội vàng rèn luyện tiểu thú nhân, vội vàng xem xét công sự phòng ngự, vội vàng giáo dục các thú nhân quan niệm vệ sinh, vội vàng nghiên cứu làm như thế nào ra thức ăn ngon, cho nên nhiệm vụ dạy tú tài nói chuyện nghiêm túc mà lại gian khổ, để cho Tây Lợi Á đi làm.

Tây Lợi Á cuối cùng cũng có việc làm, cả ngày đều lôi kéo ngốc tú tài ở trong bộ lạc đi bộ qua lại, đông chỉ tây chỉ làm cho tú tài quen thuộc với cách gọi sự vật nơi này. Hoàn hảo, tú tài ngốc dù ngốc, nhưng đầu óc vẫn dùng tốt lắm, trên cơ bản Tây Lợi Á nói qua hai lần là có thể nhớ kỹ.

Giáo giáo, Tây Lợi Á thấy chán, nhìn bộ dáng tú tài nghiêm trang, nảy ra ý hay:“A Phi, ngươi xem, Kiệt Sâm nhà ngươi mỗi ngày đi ra ngoài để chuẩn bị thức ăn tốt cho ngươi, mỗi ngày trở về, ngươi có nên hảo hảo cám ơn y a?”

Ngốc tú tài nghe xong gật gật đầu:“Ân, tiểu sinh cũng nghĩ như vậy, chỉ tiếc ngôn ngữ không thông, tiểu sinh nói lời cảm tạ y cũng nghe không hiểu.”

“Không quan hệ không quan hệ, việc này để ta lo liệu.” Tây Lợi Á cười hì hì lôi kéo tay ngốc tú tài: “Một lát nữa bọn y trở về, ăn xong cơm chiều, Kiệt Sâm mang ngươi về, sau đó ngươi có thể nói với y như vậy……” Tây Lợi Á thanh thanh yết hầu:“Ta yêu ngươi……”

“Ta yêu ngươi?” Ngốc tú tài lập lại mấy lần, gật gật đầu:“Đây là ý tứ cám ơn ngươi sao?”

Tây Lợi Á cười trộm:“Ý là ngươi vất vả rồi, ngươi xem, y trở về, mệt chết đi, ngươi nói ngươi vất vả rồi, y không phải là sẽ thật cao hứng a?”

Ngốc tú tài nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, trịnh trọng gật đầu:“Đúng.”

Chạng vạng, các thú nhân đều về nhà, Bạch Hạo nấu một bàn lớn đồ ăn. Hiện tại đến chỗ hắn ăn cơm không chỉ có tiểu Âu Cảnh cùng Bối Á Đặc, Lôi Thiết Nhĩ, liền ngay cả hai nhà Tuyết Lai cùng Tây Lợi Á cũng đều chạy tới cọ cơm, A Thụy Nhĩ ngẫu nhiên cũng sẽ lại đây, cùng Bạch Hạo học chế biến đồ ăn ngon. Ngốc tú tài một nhà hai khẩu càng không cần nói, mặc kệ Kiệt Sâm có xuất môn hay không, ngốc tú tài nhất định sẽ được y ôm lại đây đặt ở trên giường sưởi ấm áp của Bạch Hạo, kiên trì.

Cơm nước xong, Kiệt Sâm mang theo ngốc tú tài trở về, Tây Lợi Á nhìn theo bọn họ trở về nhà mình, bắt đầu che miệng vụng trộm cười.

Bạch Hạo đã sớm phát hiện đêm nay Tây Lợi Á có điểm hưng phấn quá độ, nhưng mà không biết nguyên nhân, hiện tại thấy hắn như vậy, nhíu nhíu mày :“Ngươi làm sao vậy?”

Tây Lợi Á lắc lắc đầu, xích xích cười: “Không có gì, không có gì, chính là cảm thấy dạy tú tài nói chuyện chơi tốt lắm.”

Bạch Hạo cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng mà lại không biết là chỗ nào không đúng:“Tú tài học nhanh không?”

“Rất nhanh.” Tây Lợi Á ăn ngay nói thật:“Trên cơ bản ta lặp lại hai ba lần hắn có thể nhớ kỹ, trách không được tuổi trẻ như vậy đã là tú tài muốn vào kinh khảo trạng nguyên đâu, nếu không gặp sơn tặc, phỏng chừng người ta cũng đã là mệnh quan triều đình.”

Ngày hôm sau, mặt trời lên cao, ngốc tú tài mới nhuyễn thành một đoàn được Kiệt Sâm ôm đi ra, nhét vào da thú trên giường sưởi nhà Bạch Hạo.

Bạch Hạo chạy bộ trở về, nhìn đến đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, nở nụ cười:“Yêu, kịch liệt như vậy a?” Hắn cũng chỉ là vết thẹo vừa hết đau đã quên mà thôi.

Kiệt Sâm nhìn ngốc tú tài vẫn đang buồn ngủ, thân thủ thuận thuận tóc hắn:“Ân, ngày hôm qua trở về, A Phi nói hắn yêu ta, ta…… Ta không nhịn được….”

“Chúc mừng a!” Bạch Hạo vì y cao hứng:“A Phi chính là ngại ngùng một chút, kỳ thật trong lòng cũng có ngươi.” Từ sau khi hắn cùng Lôi Thiết Nhĩ xác định lại quan hệ, loại lời nói này trước kia rõ ràng cảm thấy rất không được tự nhiên, hắn mở mồm nói được rồi, hơn nữa rất tự nhiên.

Khuôn mặt ngăm đen của Kiệt Sâm lộ ra một chút tươi cười:“Ta đi lấy cái gì ăn.” Nói xong lưu luyến nhìn nhìn ngốc tú tài, xoay người đi ra ngoài.

Bạch Hạo cười lắc đầu, rửa mặt bắt đầu làm cơm trưa.

Tiểu Âu Cảnh gần đây lượng cơm ăn tăng vọt, hẳn là xem như tiểu hài tử choai choai ăn giống lão tử vài tuổi, ăn được cơ hồ so với Bối Á Đặc còn nhiều hơn, tiểu thân thể kia mắt thấy sau hai tháng cũng tăng cân không ít.

Bạch Hạo bấm bấm ngón tay tính toán, bọn họ tới nơi này cũng gần năm tháng, năm tháng này, hắn cư nhiên cùng một cái đồng dạng là nam tính thú nhân làm chuyện mà chỉ có nam nữ vợ chồng mới có thể làm…… Được rồi, bắt đầu từ ngày đó, toàn bộ bộ lạc đều biết bản thân là bạn lữ Lôi Thiết Nhĩ, nhưng mà hắn vẫn cảm thấy bất khả tư nghị. Hắn thậm chí có một loại suy nghĩ, một ngày sáng sớm mở to mắt, hết thảy đều trở lại như lúc ban đầu.

Ngốc tú tài đói tỉnh, hắn bị mùi cơm trưa đánh thức, thê thê thảm thảm kêu:“Đói chết tiểu sinh……”

Tây Lợi Á nghe thấy động tĩnh, âm thầm lẻn vào nhà, nhìn ngốc tú tài tiểu bạch kiểm hắc hắc cười: “Ngày hôm qua, Kiệt Sâm nghe ngươi nói lời cảm ơn, có phải đặc biệt kích động hay không a?”

Ngốc tú tài ngượng ngùng nhăn nhó một chút:“Tiểu sinh, này…… Thật sự khó có thể mở miệng……”

Tây Lợi Á nghẹn cười đến thắt bụng, nhưng là còn giả một bộ chính nghĩa ta sẽ tiếp tục giúp ngươi: “Ha ha, ta biết, ta biết, hôm nay vẫn học sao?”

Ngốc tú tài lặng im một chút, kiên định gật đầu:“Hảo.”

Tuyết Lai đi tới giúp đỡ ngốc tú tài ngồi vào trước bàn, Bạch Hạo múc một chén lớn canh thịt đưa cho hắn:“Ăn nhiều một chút.”

Ngốc tú tài ưỡn ngực nói:“Yên tâm !”

Ăn uống no đủ, mọi người lại bận rộn, Tây Lợi Á dạy tú tài nói những từ ngữ hay dùng, ăn cái gì sao? Hôm nay thời tiết không tệ, con mồi thực phong phú, linh tinh. Ngốc tú tài kia còn thật sự nghiêm túc học, Tây Lợi Á lại muốn trêu ghẹo:“Hắc, A Phi, ngươi cảm thấy Kiệt Sâm nhà ngươi soái hay không?”

Ngốc tú tài đỏ mặt:“Đều là thân nam tử, tại sao lại hỏi soái hay không soái?”

“Ai nha, ngươi sao ngốc như vậy đâu?” Tây Lợi Á đại lực vỗ vỗ vai tú tài:“Ngươi nghĩ coi, nam nhân nào không hy vọng người mình thích khen bản thân soái đâu? Ôi chao, ngươi đỏ mặt cái gì? Kiệt Sâm chính là thích ngươi a, nếu không bảo bảo của ngươi từ đâu đến? Được rồi, được rồi, đừng che mặt, ta nói với ngươi a…… Chờ y trở về, ngươi liền nói với y ‘Ta muốn’, nhớ rõ phải ôn nhu một chút….. Nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai y nói…… Đây là khen y rất tuấn tú nha, bất quá phải hàm súc, hắc hắc.”

“Ta muốn……” Ngốc tú tài che mặt:“Như vậy là được?”

Tây Lợi Á hưng phấn gật đầu:“Đúng, đúng.”

Vì thế, khi Kiệt Sâm săn thú trở về, ngốc tú tài túm cánh tay y, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai y nói:“Ta muốn ngươi……”

Đang ngồi trừ bỏ giống cái, các giống đực nhĩ lực hảo (tai thính), ba chữ này nghe được rõ ràng, vô cùng khiếp sợ: Chân nhân bất lộ tướng, bộ mặt thật không đúng người, nhìn không ra tiểu giống cái này bình thường nhát như chuột, trừ bỏ ăn vẫn là ăn, không nghĩ tới kích tình như vậy bắn ra bốn phía !

Sắc mặt Kiệt Sâm từ khiếp sợ đến giật mình đến kinh hỉ, cuối cùng khuôn mặt soái ca bởi vì hưng phấn đến thay đổi bộ dáng, liền ngay cả thời điểm ăn cơm cũng vẫn ngoác miệng cười, cười đến răng nanh loé sáng, cười đến mức các giống đực thú nhân đều muốn cho y một đấm.

Kết quả ngốc tú tài lại không thể nhìn thấy thái dương ngày hôm sau……

Tây Lợi Á chưa kịp đắc trí vì trò đùa dai của mình, báo ứng đã tới rồi.

Khó có được một ngày mùa đông thời tiết tốt, các thú nhân cũng không đi ra ngoài săn thú, chính là cùng bạn lữ của mình ở nhà phơi nắng, phơi nắng, chải lông. Hoặc là đến chỗ công sự phòng ngự nhìn xem còn có cái gì cần sửa chữa.

Bạch Hạo dùng đá vụn lát kín trước cửa nhà, thừa dịp ánh mặt trời tốt, liền đem da thú trong phòng lôi ra phơi nắng. Ánh mặt trời đem da thú phơi mềm mại, rước lấy Tây Lợi Á nằm ở bên trên lăn lộn sống chết không đứng dậy. A Thụy Nhĩ ôm tiểu Đạt Tây cũng đến giúp vui, tiểu Đạt Tây được bọc tròn vo, đi nha đi nha đến bên cạnh lão mẹ Tây Lợi Á, tiểu thân hình mềm mại vừa nằm úp sấp trên bụng Tây Lợi Á, bắt đầu mơ mơ màng màng ngủ gật.

Cách đó không xa, Kiệt Sâm cùng tú tài tản bộ, bởi vì Bạch Hạo nói “Dựng phu cần đi bộ nhiều, lúc sinh hài tử mới tốt”, Kiệt Sâm rất bội phục giống cái này, liền đem những lời hắ nói trở thành thánh chỉ, chẳng sợ ngốc tú tài lười biếng không muốn động, y cũng có thể vừa dỗ vừa ôm tha ra ngoài.

Đi một lát, ngốc tú tài nhìn đến bên này da thú trải thành một mảnh mềm mại, lại đi không nổi, trông mong nhìn Kiệt Sâm, lại nhìn nhìn da thú, mười phần biểu hiện khát vọng nhàn hạ.

Kiệt Sâm mấy ngày nay được tú tài hống đến tâm hoa nộ phóng, hận không thể hái sao xuống đưa cho hắn, hiện tại chẳng qua là yêu cầu nghỉ ngơi mà thôi, vì thế rất hào phóng thỏa mãn tiểu bạn lữ của mình.

Tuyết Lai cùng vài cái giống cái khác ngồi trên da thú, trong tay còn không dừng đan áo lông. Đương nhiên, nói áo lông còn có điểm khoa trương, kỳ thật kia bất quá chỉ là một khối vuông được may lại với nhau mà thôi, Bạch Hạo nhìn bên cạnh, còn không ngừng chỉ điểm: “Kỳ thật mỗi một hàng thêm hai mũi nó sẽ thưa hơn, giảm hai mũi nó sẽ chặt hơn….. Ngô, đừng hỏi ta làm như thế nào, ta cũng không biết, ngươi tự cân nhắc.”

Lôi Thiết Nhĩ biến thân thành đại miêu, cam tâm tình nguyện làm đệm dựa cho bạn lữ nhà mình, cái đuôi thật dài phe phẩy tả hữu, sau đó làm bộ như lơ đãng bò lên thắt lưng Bạch Hạo.

A Tư Lan từ trong hầm trữ nhà mình lấy ra hoa quả, rửa sạch dùng khay bưng lại đây, còn chưa tới thời gian dùng cơm trưa, y sợ Tây Lợi Á đói, trước hết lấy chút hoa quả cho hắn lót bụng.

Ngốc tú tài thấy ăn so với thấy cái gì đều nhanh hơn, hai mắt nhấp nháy sáng lên:“A Tư Lan, ta yêu ngươi!”

Tất cả mọi người sợ ngây người, A Tư Lan thiếu chút nữa đem hoa quả đều ném tới phía trước.

Ngốc tú tài nhìn phản ứng của những người xung quanh, hoảng sợ, còn tưởng rằng bản thân nói sai rồi:“A, ách…… cái kia, ta, ta muốn ngươi……”

Kiệt Sâm phát điên, sau khi biến thân liền xông về phía A Tư Lan, chỉ chốc lát sau, hai dã thú đánh thành một đoàn.

Tây Lợi Á che mặt, muốn thừa dịp người khác không chú ý vụng trộm chuồn mất, kết quả bị Bạch Hạo túm lấy thắt lưng:“Ta nói, Tây Lợi Á, ngươi đến tột cùng dạy cho tú tài nói cái gì?”

Tây Lợi Á ngượng ngùng cười:“Không, không có gì…… Nhất định là tú tài nhớ lầm, ha ha ha.”

Ngốc tú tài nhíu mày: “Ân? Tiểu sinh nhớ rõ, hai câu này không phải ‘Ngươi vất vả rồi ’ cùng ‘Ngươi rất tuấn tú’ sao? Chẳng lẽ tiểu sinh thật sự nhớ lầm?”

A Thụy Nhĩ ngẩn người, phốc xích một chút cười ra tiếng: “Ha ha ha, A Phi hảo khả ái a…… Tây Lợi Á ngươi rất xấu rồi, sao có thể như vậy a, cẩn thận A Tư Lan nhà ngươi bị Kiệt Sâm đánh cho tàn phế phế nga, ha ha ha, cư nhiên là được tỏ tình mạc danh kỳ diệu, ha ha ha……”

Tuyết Lai cũng nhịn không được cười rộ lên, vừa cười vừa lắc đầu:“Tây Lợi Á, ngươi rất không đúng, ách…… Sao có thể như vậy……”

Bạch Hạo cười lạnh, kéo Tây Lợi Á đến gần chiến đoàn, sau đó đem đầu sỏ gây nên ném về phía A Tư Lan:“A Tư Lan, quản tốt tai tinh nhà ngươi đi!”

A Tư Lan thực ủy khuất, lời tú tài nói đến mạc danh kỳ diệu, Kiệt Sâm giận chó đánh mèo cũng mạc danh kỳ diệu, hiện tại bạn lữ của mình lại bị đẩy đến đây, còn bị Bạch Hạo kêu thành tai tinh, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì a !

Bạch Hạo đem toàn bộ sự tình nói cho Kiệt Sâm, Kiệt Sâm sắc mặt có chút trầm thấp, hung hăng trừng mắt nhìn liếc Tây Lợi Á một cái, thực âm u tiêu sái đến bên cạnh ngốc tú tài, ngồi xuống tự mình liếm miệng vết thương vừa rồi gây ra.

Bạch Hạo lại cùng ngốc tú tài giải thích một chút, ngốc tú tài vẻ mặt đỏ bừng:“Tiểu sinh tín nhiệm hắn như thế, vì sao hắn lại trêu đùa tiểu sinh, này, này……”

“Kiệt Sâm rất thương tâm, vốn y nghĩ ngươi là thật tâm nói thương y.” A Thụy Nhĩ nhìn Kiệt Sâm, có chút thương hại.

Bạch Hạo phiên dịch cho ngốc tú tài nghe, lại dùng cằm điểm điểm Kiệt Sâm: “Nếu ngươi trong lòng thật sự có y, vậy hảo hảo an ủi y, dù sao, y mới là người bị hại.”

Ngốc tú tài nhìn cự sư ghé vào bên cạnh mình, bộ lông loạn thất bát tao mang theo vết thương, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve miệng vết thương của y:“Thật không phải…… Kỳ thật, kỳ thật……”

Kiệt Sâm không có nhìn hắn, dừng lại động tác liếm miệng vết thương, đem cái đầu lông xù đặt ở trên chân trước của mình, tựa hồ vô cùng ủ rũ cùng thương tâm.

Ngốc tú tài cắn cắn môi, đem miệng lại gần lỗ tai Kiệt Sâm:“Ta yêu ngươi.”

Kiệt Sâm giật giật lỗ tai, quay đầu đi.

Ngốc tú tài cũng ủy khuất, hắn hiện tại hiểu được những lời này là ý gì, nhưng mà nói ra Kiệt Sâm lại không tin :“Kiệt Sâm, ta yêu ngươi!”

Tất cả mọi người chung quanh tận lực ngừng thở, hận không thể tự mình tàng hình, sau đó nhìn đôi vợ chồng son kia giận dỗi.

Kiệt Sâm như cũ là không đáp, không để ý, ngốc tú tài nổi giận, mạnh đứng lên:“Tiểu sinh đã nói yêu ngươi, ngươi còn muốn thế nào? Tức, tức chết tiểu sinh…..”

Tây Lợi Á tránh ở phía sau A Tư Lan hướng dẫn:“Ngươi nói to lên, phỏng chừng Kiệt Sâm vừa rồi giả điếc không nghe thấy.”

“Ta yêu ngươi ! !” Ngốc tú tài dùng sức hét lớn một tiếng, hét xong xoay người bước đi: Quả nhiên nhân hòa cùng súc sinh là không thể nói chuyện, ngươi xem, xem đi, người này còn nháo cái gì không được tự nhiên, thật là !

Đi chưa được mấy bước, đã bị Kiệt Sâm biến thành hình người ôm vào trong ngực, nâng lên cằm hắn hôn xuống thật sâu.

Đương nhiên, kết quả này là tốt đẹp.

Bị Bạch Hạo giáo huấn một chút hơn nữa hạ lệnh cấm túc ba ngày, Tây Lợi Á vẻ mặt cầu xin bị A Tư Lan vác về nhà, ba ngày ba đêm không thể xuống giường……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu kịch trường

A Thụy Nhĩ giáo dục tiểu Đạt Tây: Thấy không, mụ mụ không nghe lời cũng sẽ bị ba ba đánh đòn, cho nên ngươi nhất định phải ngoan ngoãn nga.

Tiểu Đạt Tây cắn ngón tay nhìn Tây Lợi Á nằm ở trên giường rầm rì, gật gật đầu.

Tây Lợi Á lại có bảo bảo, tiểu Đạt Tây hỏi: Mụ mụ, bảo bảo từ đâu đến?

Tây Lợi Á cười hì hì lừa gạt nhi tử của mình: Ba ba đánh mông mụ mụ, bảo bảo liền đi ra .

Một ngày, tiểu Đạt Tây làm chuyện sai, bị A Tư Lan đánh đòn.

Tiểu Đạt Tây oa oa khóc lớn: Ba ba, con sai rồi, không cần đem tiểu bảo bảo phóng tới trong bụng con a……

Ngày hôm sau, trong bộ lạc tất cả mọi người dùng ánh mắt giống nhau nhìn A Tư Lan……

A Tư Lan: Ta, ta oan uổng a!

……

About Mộng Liên Đường

This is the dream that you'll never be able to wake up from.... Since you can't wake up from this dream, make another dream in this dream... Follow his shadow in another dream

10 responses »

  1. germini2505 nói:

    yêu roài! dễ thương quá

  2. tekikuno nói:

    Chương này cười chết ta!

  3. tiennhancau nói:

    Tây Lợi Á khó đỡ nhất ^________________^

  4. Trúc Hiên nói:

    ai ai
    chương này hài quá a
    tiểu đạt tây đúng là bảo bảo mẫu mực haha
    có đứa em như này thì vui vui a

  5. tekikuno nói:

    thanks nàng! Mạng nhà ta bị die, chưa biết khi nào phục hồi nên nhất thời t không thể bám gót theo nàng một thời gian được. Nhưng ta sẽ luôn ủng hộ nàng hết mình

  6. Chigusa nói:

    nga, ta thấy tội nghiệp nhất là A Tư Lan đi, bị tội oan bao nhiêu lần đều do Tây Lợi Á :))

  7. Vân Thiền nói:

    cái cặp của em tú tài là hài nhất trong truyện:)
    cái cặp của bác A Tư Lan thì khó đỡ nhất trong truyện, ngược luyến hài luyến gì có đủ hết ^0^

  8. Thụy Hiên nói:

    Túi tài bị troll liên tục 😂

Chém Gió ...

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s